Mình cũng không rõ nữa

6 tháng 15 ngày

Mấy ngày gần đây mình ngủ không ngon. Đại loại là đến 2h mới ngủ, và tầm 4h thì dậy, tỉnh như sáo; cố gắng ngủ lại thì khoảng 6h ngủ được, và ngủ đến 12h trưa ngày hôm sau.

Mình thực sự không thích trạng thái này cho lắm

Đợt này ăn không ngon nữa, có lẽ do ngủ không ngon. Mặc dù đợt này chẳng có chuyện gì lo lắng cả. Bài vở tạm ổn hết rồi.

Mình nghĩ mình nên tập thể dục, ý mình là ra ngoài chạy bộ. Cách đơn giản nhất để kéo lại tinh thần là kéo lại sức khỏe thể xác trước. Ừ, phải.

Chạy bộ mệt rồi mình có thể ngủ ngon hơn.

Và sẽ ăn ngon hơn.

Đợt trước có nghe một bài TED talk, không nhớ chính xác của ai, nhưng người đó có nói một câu rằng: “Nếu tôi ốm, thì chắc chắn tôi đã làm gì đó sai với cơ thể của mình, vì cơ thể mà tôi được ban cho, vốn dĩ rất khỏe mạnh”.

Mình đã đình trệ chuyện tập thể dục 24 năm rồi.

.

Đợt này chắc mắc phải vấn đề tâm lý, cái mà sát ngày về quê ăn Tết thì cảm giác muốn níu kéo người yêu cũ lại nổi lên ý. Mấy hôm trc vừa đọc được xong mà lại quên rồi. Đầu óc dạo này cũng tệ.

Chắc hẳn là mắc phải chứng đấy nên chắc 2 tuần đổ lại đây mình thực sự nghĩ đến nyc nhiều. À hoặc là mình rảnh quá. Chắc là mình rảnh quá chẳng có gì làm nên thế.

Mình nên kiếm thứ gì đó để làm.

Nhưng giờ đến những thứ khiến mình hứng khởi nhất như lượn taobao, mở rộng đường lối đa cấp của mình, mình cũng không muốn làm nữa.

Mình không muốn hát hò, không muốn viết lách, không muốn làm bất cứ một chuyện gì cả. Tất cả những thứ mình đã từng yêu thích, giờ chẳng có cái gì khiến mình hứng khởi cả.

Kể cả việc đi du lịch 1 mình.

.

Mình muốn thoát ra khỏi trạng thái này

.

Cùng lúc, mình rất muốn vùi mình vào chăn, chỉ để ngủ.
Nhưng ngủ cũng không giúp đỡ gì được cả.
.

Ngủ dậy vẫn là một đám mơ hồ gì đó.

.

Mình mệt quá.

.

Thậm chí còn không muốn viết gì nữa.

.

Tại sao mình vẫn phải tươi cười trước mặt người khác?

.

Mệt quá.

 

.

Phải làm thế nào mới có thể thoát ra được khỏi trạng thái này?

.

Phải làm sao bây giờ.

.

.

Advertisements

5.1.18 Chúc mừng 1 năm quen biết

Vậy là 1 năm trôi qua rồi ấy, từ ngày mình quen anh ấy. Giờ này năm ngoái là đang ăn lẩu với mấy đứa bạn cùng lớp, sau đó Liuxin hỏi mình “Yue thích kiểu người như nào?”. Mình trả lời: “Đơn giản thôi, 1m8 haha”. Vậy là mình quen anh ấy. Ừ vậy là chia tay được 6 tháng rồi. Ừ mình chỉ cảm khái vậy thôi. Mọi chuyện cứ để như vậy đi thôi, mệt quá.

.

Sống cùng hành tinh với những người đem lại cho mình năng lượng tiêu cực thật sự làm mình khó chịu. Cuộc sống vốn dĩ không nên như thế này. Kể ra thì mình khá là thích 3 ngày vừa rồi ở Nam Ninh, được ở một mình, được đi chơi 1 mình, làm gì cũng không cần phải báo cáo với ai, muốn làm gì thì làm.

Mình cần được về nước, về với thế giới nhỏ của mình.

.

Mình tự hỏi, sau này sẽ thế nào?

Mình thay đổi, theo chiều hướng mình không thích.

Nhưng mà cố lên, hơn 1 năm rưỡi nữa là xong rồi. Mình không đi làm nữa, mình bỏ, mình sẽ để tiền đi chơi. Phải, thực sự rất khó chịu khi lúc nào cũng có người kè kè bên cạnh.

.

.

Mình không mong anh ấy sẽ hạnh phúc bên người khác. Nhưng anh ấy không hạnh phúc mình cũng không vui.

.

Đợt rồi xem Cửu châu hải thượng Mục Vân ký, Uyển Vương có nói với Lục điện hạ thế này: “Khi con vào cung, con sẽ mong được thấy nàng, và cũng mong không thấy nàng. Vì nếu nàng hạnh phúc, con sẽ đau lòng, nếu nàng không hạnh phúc con càng đau lòng”.

Vài câu nhảm nhí về HTMVK, ừm nội dung phim ổn, tình tiết hơi dài dòng và chậm, nhưng khá là thích thoại của phim, rất phim nhưng cũng rất đời. Có những câu, nghe thì rất phim, nhưng cuộc sống lại đúng là như thế. Thế giới vốn không có sai hay đúng, chỉ có dã tâm, hay những câu đại loại như không thế đánh giá người khác qua vài câu bói toán. Tuy nhiên thì phim chậm, rất chậm, chậm đến mức mình phát ngán. Phục trang đẹp. Vậy thôi.

Hết phim nhớ nhất là câu thoại bên trên của Uyển vương. Chỉ vậy thôi mà khắc cốt ghi tâm.

Minh bảo Duê cứ chửi nó đi thì mới dễ thoát ra, nhưng mà chị không làm được. Giờ chỉ có thể như vậy, cứ kệ vết thương ở đó, rồi một ngày ngủ dậy sẽ lành.

 

Lost

À thực ra thì tớ chỉ viết vì tớ muốn viết một cái gì đó. Do não bộ đang không hoạt động và tớ có vẻ đang khước từ việc nghĩ sâu xa hơn cho cái đề tài nghiên cứu.

Thực sự thì tớ biết lí do mà tớ không thể nghiên cứu nhạc cổ phong. Và giờ, còn 2 ngày nữa thôi, và tớ quyết định bỏ cuộc, tớ không đủ mạnh mẽ để chiến đấu đến cùng.

Và tớ không hối hận về việc đã đấu tranh, ít ra thì tớ đã đấu tranh theo cách của tớ, và chẳng thể nào mọi cuộc cách mạng đều thành công.

Thực ra tớ vẫn muốn làm, rằng tại sao người trẻ VN lại thích nhạc cổ phong, trước khi biết đến và sau khi biết về nhạc cổ phong họ có những kiến thức gì mới về văn hóa Trung Hoa? Và tớ không được làm, lí do vì nó quá tiểu chúng, không xứng đáng nghiên cứu; nhưng nếu là người Trung Quốc nghiên cứu thì được. Ừ, giáo dục TQ là như thế đấy.

Tớ muốn về nước, muốn bỏ học. Có lẽ mọi người sẽ nói rằng “ôi mới có mấy cái khó khăn đầu đời đã vậy, sau này định như nào?”. Nhưng tớ cần phải đối mặt với cảm xúc của tớ, rằng nó rất tệ, nó luôn luôn tệ kể từ ngày tớ đặt chân đến Quảng Châu. Ừ nó có chút thay đổi thì tớ quen anh ấy, và giờ tất cả lại về như cũ, thậm chí còn tệ hơn vì tớ phải gánh vác thứ cảm xúc mang tên “bình phục sau chia tay”.

Tớ tự hỏi, cuối cùng thì 2017 tại sao lại tệ như thế? Và không có câu trả lời.

Tớ đã nghĩ do nó là bước chân đầu tiên của tớ vào thế giới được gọi là “trưởng thành” hay “xã hội”. Và quả thật, mọi thứ không như tớ tưởng tượng, nhưng nó cũng tệ hơn tớ tưởng tượng, và tớ không có gia đình bên cạnh.

Có thể tớ đang làm quá cảm xúc của bản thân lên.

Hoặc không.

Tớ nói đến việc thôi học, không phải đùa đâu.

Tớ muốn bỏ lâu rồi, vốn dĩ việc trở thành một nghiên cứu sinh thạc sĩ không hợp với tớ.

Ngày đó chỉ đơn giản rằng muốn đi nước ngoài.

Muốn giỏi tiếng Trung.

Nhưng tớ phát hiện, sang đây tiếng Trung của tớ không những kém đi, mà tiếng Anh hay tiếng Nhật đều vậy

Thứ duy nhất tăng lên chính là stress và sự thất vọng.

Tớ thất vọng về môi trường học, tớ thất vọng về các mối quan hệ, dù là với đồng bào hay là với người ngoài, tớ thất vọng về cái cách mà TQ làm lụi tàn sự sáng tạo và bay nhảy của tớ. Tớ ghét Trung Quốc, tớ ghét Quảng Châu.

Tớ ghét việc làm gì cũng phải báo cáo với bất cứ một người nào.

Tớ đã nghĩ đến việc, nếu có treo cổ tự tử thì ắt sẽ thành công, vì tớ vốn chỉ là một cái bóng, cố gắng tồn tại qua ngày.

Nhưng tớ sợ chết nơi đất khách.

Tớ sợ tiếng kèn đám ma và tiếng khóc của người khác.

Nếu tớ còn được nhìn thấy đám tang của chính mình.

Có một hôm, gặp một chị, chị ta là người TQ. Chị ta có thể nói tiếng Nhật và phát âm chính xác mọi cụm từ tiếng Anh. Tớ đã ngưỡng mộ chị ta. Và sau đó chợt nhận ra, trước khi đến TQ tớ chính là như thế.

Mọi thằng tiếp cận tớ, ngoài việc thỏa mãn tán gái cho vui, thì mục đích chính là sex. Phải. Mọi ấn tượng xấu nhất, đều ở đây.

Tớ ghét Trung Quốc.

Cho tớ về.

Giờ đến mức, viết một chút về cảm nhận của bản thân, cũng không còn nữa. Tớ đã bị bào mòn đến mức nào rồi?

2.12.17

nhiều khi nghĩ chọn đi học thạc sỹ đúng là một sai lầm. Thật đấy.